này những phong hoa tuyết nguyệt ebook

Này những phong hoa tuyết nguyệt...

Một đề ý vị... Giống như câu cảm thán của nhị người Lúc ghi nhớ lại thời thơ ấu, thời niên thiếu thốn, và thưa cộng đồng là quãng thời hạn chúng ta đang được trải qua chuyện bên cạnh nhau. Không nên từng chuyện xẩy ra đều trọn vẹn chất lượng tốt đẹp nhất và yên lặng lành lặn, tuy nhiên lại là những giọt keo dán kết nối cả nhị. Vì thế nhập hồi ức sau đây, hình hình ảnh "phong hoa tuyết nguyệt" song song với những xúc cảm rất rất ganh đua vị, rất rất ngọt bùi, tuy nhiên chỉ kẻ nhập cuộc mới nhất trọn vẹn nắm vững.

Bạn đang xem: này những phong hoa tuyết nguyệt ebook

Thẩm Tấn hận Tần Ương thấu xương! Tần Ương bé nhỏ ngoan ngoãn, Tần Ương kiểu mực, Tần Ương xứng đáng mến, điểm nào thì cũng trái lập với bạn dạng thân thuộc bản thân. Thế tuy nhiên vì như thế sao, chất lượng tốt nghiệp đi ra ngôi trường từng người một điểm, trong tâm lại sở hữu cảm hứng quyến luyến?

Tần Ương ghét bỏ Thẩm Tấn nhất trái khoáy đất! Thằng quỷ ranh Thẩm Tấn, Chuyên Viên group tuột Thẩm Tấn, ngông nghênh láo lếu Thẩm Tấn, tất cả khởi đầu từ kẻ này đều đó là oan gia của tôi. Thế tuy nhiên vì như thế sao, lại ko đành lòng phát hiện ra tầm vóc ngán ngẩm uể oải của cậu ta?

Sớm hôm cộng đồng lối cho tới ngôi trường, nằm trong nhìn mặt mày trời lặn nhập ánh hoàng thơm, nằm trong trải qua chuyện ngày nghỉ lễ tình nhân đơn độc ko bạn nữ. Thanh mai trúc mã trong cả thuở thiếu thốn thời, kể từ oan gia ngõ hẹp từ từ trở thành khắn khít ko rời. Nơi vườn ngôi trường xanh xao ươm tương đối cỏ, điều gì đang được nhẹ dịu nảy nở? Chuyến xe buýt tờ mờ đầu ngày, nụ thơm lơ đãng ai trao ai?

Thẩm Tấn nói: "Tần Ương, tôi mến cậu."

Tần Ương đáp: "Gió rộng lớn quá, tôi nghe ko rõ rệt..."

***

Một chuyến nọ, bên trên lối đi làm việc về, u Tần Ương sơ ý bị té trật chân, đau tới mức ko cút được nữa, ngồi lại ven lối tuy nhiên rơm rớm nước đôi mắt.

Xem thêm: anh number one karaoke remix

Lúc cơ, ngôi trường học tập đang được nhập kỳ ngủ, Tần Ương và Thẩm Tấn tụm lại ở phòng tiếp khách mái ấm Tần Ương nằm trong coi “Đoạn Bối Sơn”. [1]

Phim vừa phải mới nhất chính thức chiếu, đang được nghe thấy giờ đồng hồ nước chảy róc rách nát hòa lẫn lộn nhập thanh âm mộc mạc của đàn ghi tớ, luyến láy không còn chuyến này cho tới chuyến không giống, rồi màn hình hiển thị chợt tạm dừng ở một tấm bình phong black color thẫm tô điểm đẫy những họa tiết bám theo phe phái cổ xưa. Sau cơ, nhị giờ đồng hồ thở dốc Lúc rõ rệt Lúc mất mặt cứ thỉnh phảng phất lại vang lên.

Thẩm Tấn mặt dày mày dạn xoay sang trọng chất vấn Tần Ương: “Đằng ấy thưa coi, chúng ta đang khiến gì thế?”. Phảng phất nghe thấy giờ đồng hồ nuốt nước miếng rõ rệt khan của con cái sói đuôi vĩ đại nào là đấy.

Tần Ương nheo đôi mắt liếc sang trọng một chiếc, còn đang được lăm le vấn đáp, giờ đồng hồ chuông điện thoại cảm ứng địa hình đang được vừa phải khi vang lên, “Ô đạt lạp, Ô đạt lạp”. Đó là giờ đồng hồ chuông chuyên chở riêng biệt mang đến số của u. Nhớ khi ấy, đang được lăm le phủ nhận rồi, tuy nhiên nhìn ánh nhìn đẫy nhìn ước và hào hứng của u, lại ko nỡ kể từ chối, sau cùng cũng đành chuyên chở nhập.

“Tần Tần ơi…” Tiếng thưa nghe như khóc, đem đau nhức, đem phiền lòng, đem bi ai, đem không an tâm. Trong phim đang được coi mang trong mình 1 hero nữ giới, góa ông chồng kể từ khi còn rất rất trẻ em, kể từ cơ về sau luôn luôn khoác trang bị thâm, tầm vóc âm u, nhập tiếng nói cũng đem theo khá nhiều xúc cảm trộn lẫn lộn nhập nhau y như giờ đồng hồ u vừa phải gọi.

Sau Lúc cẩn thận nhìn qua bao nhiêu chuyến hình chụp X-quang, chưng sĩ thể hiện Tóm lại cuối cùng: gân ở gót chân bị trật rồi, rất cần được nhập viện thực hiện phẫu thuật, còn nên nghỉ dưỡng nhiều hơn thế. Vừa hoặc nhập thời hạn này tía Tần Ương lại cút công tác làm việc xa vời mái ấm, thế là từng chuyện đương nhiên lại rơi cả xuống bên trên đầu Tần Ương.

Xem thêm: xemgiadienthoai

Mẹ Tần Ương nhức lắm, cứ rên xiết mãi, có những lúc còn lắc chất vấn đàn ông mình: “Có lúc nào má ko cút được nữa ko con? Bị què đó? Khó coi lắm.”

Tần Ương chỉ hoàn toàn có thể kiên trì trấn an bà không còn chuyến này cho tới chuyến khác: “Không đem đâu, chưng sĩ bảo là bị thương nhẹ nhàng thôi tuy nhiên.”
...

Mời chúng ta đón đọc Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.