doc truyen tinh cam tuoi 18

Lúc ấy tôi mới mẻ kịp nhìn anh, ăn mặc quần áo cũng lấm lem vì như thế một vừa hai phải bế tôi, anh mỉm mỉm cười rồi gật đầu đồng ý. Anh hiền lành quá, nữ tính và ga-lăng, có lẽ rằng, tôi ko quí anh nữa, tôi yêu thương anh tổn thất rồi!

Tôi, Trâm – 18 tuổi tác – “tuổi cặp kê”! Cuộc sinh sống của tôi vô nằm trong nhạt nhẽo nhẽo. Tôi thậm chí còn chẳng lúc nào van lơn luật lệ cha mẹ đi dạo tối và tôi cũng chẳng mong muốn đi dạo tối! Tôi sở hữu không nhiều các bạn và không tồn tại các bạn trai! Tôi thấy tầm tuổi tác tôi, các bạn nào là cũng có thể có 50% cho chính bản thân rồi, chúng ta fake đón nhau, cút ăn cùng nhau, tự sướng với nhau… còn tôi lại thấy chẳng quan trọng một chút nào.

Bạn đang xem: doc truyen tinh cam tuoi 18

Tôi chỉ thoát ra khỏi căn nhà khi tới trường và sau này lại về lại quê hương nhập hiện trạng chây lười biếng, cuộn tròn trĩnh bản thân nhập chăn, lên mạng, hiểu truyện và cút ngủ… Cuộc sinh sống hằng ngày của tôi cứ tiếp tục như thế, ngày qua chuyện ngày không tồn tại gì thay cho đổi! Tôi cũng quen thuộc.

– Này sao tới trường đầu tóc bù xù thế, ko chải chuốt cút lúc nào mới mẻ sở hữu các bạn trai hả? – Tiếng Linh lanh lảnh sau sườn lưng tôi.

– Ờ, tôi ko cần thiết đâu bà, ăn, ngủ, thở cần thiết rộng lớn – tôi đáp lại vị thái phỏng bất cần thiết và giọng ngái ngủ khi sáng sủa sớm.

– Thôi bà cứ nhằm kệ con cái Trâm cút rồi nó sẽ bị tiếc quãng thời hạn học tập trò tuy nhiên không tồn tại một miếng tình vắt vai ngang mang lại coi, sở hữu khi nó còn ế ông xã tê liệt bà, cho tới 80 tuổi tác được liệt nhập list “người già cả neo đơn” của phường cũng nên… – Hân xen nhập và rồi nhị đứa bọn chúng nó mỉm cười ầm lên với nhau…

Tôi thảo nào gì bọn chúng nó vì như thế này đó là nhị con cái các bạn chí cốt của tôi. Mà kể cũng kỳ lạ, tôi chẳng sở hữu tình cảm với đứa bạn nào là nhập ngôi trường, thậm chí còn là những “hot boy” ngang qua chuyện mặt mày so với tôi cũng chằng khác gì một vừa hai phải trải qua một chiếc cây! Có nhiều khi tôi suy nghĩ, hay những tôi demo yêu thương đại một ai tê liệt tuy nhiên rồi cũng chẳng tồn bên trên bao lâu… tôi quí 1 mình rộng lớn. Hai con cái các bạn tôi rất rất duyên dáng và xinh rất đẹp, tôi chẳng “hôi” được tẹo nào là ủy mị, nữ tính của nhị đứa nó. Tôi ngược ngạo và sở hữu đậm chất ngầu mạnh, vấn đề này càng thực hiện tôi ko ngoài vướng mắc vì sao tôi không tồn tại các bạn trai, cho dù tôi cũng có thể có chút “nhan sắc”!

Chiều loại 7 đầu đông đúc, tôi, Linh và Hân long dong cút ăn ốc thân thuộc.

Vừa bước xuống xe cộ, tôi thấy một chàng trai cao, white, người rất rất đô con cái ngang qua chuyện đôi mắt, anh ấy ngồi lên con xe Wave đen giòn rồi phóng vút cút nhập một khoảnh xung khắc rất rất thời gian nhanh như thể vận tốc độ sáng vậy, đích thị rồi, là vận tốc độ sáng và luôn luôn nhớ nhằm lại một nụ mỉm cười với bà Tâm (chủ quán ốc) nằm trong câu nói. kính chào đẫy lễ phép: “Con về đây!”. Tôi sững người lại và nhìn theo đòi anh ấy ko cần vì như thế anh ấy rất đẹp trai lung linh như các trình diễn viên Nước Hàn tuy nhiên tôi thì cũng chẳng hiểu vì như thế sao tôi lại nhìn theo đòi nữa. Theo như cơ hội mô tả của Hân thì khi ấy đôi mắt tôi tròn trĩnh xoe, mồm há hốc, nhìn như mong muốn “ăn tươi tỉnh nuốt sống” con cái căn nhà người tao vậy! Hân và Linh trêu tôi xuyên suốt bữa ốc hôm ấy, bọn chúng nó bảo rằng tôi bị trúng giờ đồng hồ sét tình yêu tổn thất rồi, tôi biết quí rồi… Mặt tôi rét lên… Có lẽ nào là tôi biết quí ai tê liệt thiệt rồi sao?

Tiếng trêu đùa của bọn chúng nó thực hiện tôi ngượng chín mặt mày, đột nhiên bà Tâm chứa chấp lời:

– Cháu nước ngoài bà tê liệt, tụi bây thấy rất đẹp trai không?

– Không ạ – Tôi nhanh nhẹn chứa chấp giờ đồng hồ thực hiện mang lại nhị đứa nó phì mỉm cười, thực hiện như tôi đang được cố ý bao phủ cất giấu xúc cảm của mình…

– Nó quí con cháu nước ngoài bà tê liệt bà, bà mai côn trùng mang lại con cái Trâm cút, bà hãy nể tình tụi con cái là khách hàng quen thuộc của của bà tuy nhiên thương tình Trâm chưa xuất hiện miếng tình nào là vắt vai ngang xuyên suốt 18 trong năm này cút bà… – Linh phát biểu rồi Hân hòa nhập giờ đồng hồ mỉm cười đùa ấy, thực hiện tôi ngượng nghịu chẳng phát biểu được câu nói. nào là.

Bà Tâm phát biểu tiếp:

– Cu cậu sinh vào năm 1994, rộng lớn tụi bây 3 tuổi tác tê liệt, thương hiệu là Quân, ngoan ngoãn lắm, bà bảo sở hữu tình nhân ko cũng phát biểu là chẳng yêu thương ai. Hay con cái Trâm thực hiện con cháu dâu bà nhé!

– Bà ơi bà chớ trêu con cái nữa, con cái khóc ở phía trên lúc này đấy, bà ơi sao bà lại tin cẩn câu nói. bọn nó vậy bà … – Tôi vấn đáp với vẻ mặt mày xứng đáng thương.

– Không sở hữu, bà phát biểu thiệt tê liệt, ngươi cũng ngoan ngoãn ngoãn, bà rất rất quý sở hữu từng loại tội bướng bỉnh thôi, bà kinh sợ ngươi bắt nạt con cháu bà lắm…

Tôi lo ngại ngùng chẳng đáp câu nói., chỉ mất giờ đồng hồ Hân và Linh tiếp chuyện bà… Đầu óc tôi lại vu vơ suy nghĩ ngợi…

Như thông thường lệ, tôi về lại quê hương và lên mạng, nhập đầu tôi chợt ước mong mong muốn mò mẫm blog của anh ý ấy biết bao. Tôi suy nghĩ về anh ấy vị toàn bộ những thời hạn tôi rảnh trong thời gian ngày, thậm chí còn tôi còn quên việc hiểu truyện, online nhằm chỉ ở và suy nghĩ cho tới anh ấy. Tôi biết chải chuốt rộng lớn, biết nhẹ dịu rộng lớn và tôi đưa ra quyết định “truy lùng” tung tích của anh ý ấy. Bởi giản dị và đơn giản tôi quí anh ấy. Cảm giác quí một người thiệt kỳ lạ, thiệt bất thần, trong cả tôi cũng chẳng tin cẩn nổi!

Hôm sau tôi kể với Linh và Hân, nhị đứa gửi kể từ hiện trạng tưởng ngàng thanh lịch bất thần và tiếp sau đó là phì mỉm cười ko dứt, tuy nhiên sau cùng với kinh nghiệm tay nghề tình ngôi trường đẫy bản thân bọn chúng nó cũng Chịu đựng chung tôi. Tôi một vừa hai phải phiền lòng, một vừa hai phải hồi vỏ hộp.

Chúng tôi thông thường xuyên cho tới lùi quán bà Tâm rộng lớn, còn tôi đóng vai gái nữ tính, đảm đang được, Linh và Hân đẽo gọt mang lại tôi nhằm ghi điểm nhập đôi mắt “anh ấy”. Nhưng kể từ sau “buổi chiều số trời ấy” công ty chúng tôi chẳng bắt gặp sự xuất hiện tại của anh ý ấy nữa. Hôm tê liệt, tôi mon men căn vặn dò thám bà Tâm:

– Bà ơi, bọn con cái trong năm này ganh đua Đại học tập rồi tuy nhiên chẳng biết học tập ngôi trường gì cả, những con cháu bà học tập ngôi trường nào là ạ?

– Cháu gái rộng lớn của bà học tập Học viện Báo chí nhé, nếu như con cái học tập đảm bảo chất lượng môn Văn bà suy nghĩ con cái nên học tập báo mạng, còn con cái mạnh khỏe khoắn, can đảm và mạnh mẽ con cái học tập công an, như Quân căn nhà bà ngày hôm trước những con cái thấy tê liệt, cậu tao đang được là học tập viên công an hình sự tê liệt nhé, vất vả lắm, thỉnh thoảng vừa được về luật lệ là thăm hỏi bà ngay lập tức – Bà Tâm hồ nước hởi phô bày với công ty chúng tôi.

– Thế á bà? – Tôi bất thần vô nằm trong, tôi từng mong muốn sở hữu đứa bạn trai là công an biết bao nhiêu, tôi nhường nhịn như quí anh ấy thêm thắt một chút ít, tuy nhiên chẳng biết tính khí rời khỏi sao nữa. Tôi ko cần thiết rất đẹp xấu xí hoặc thực trạng xuất thân ái của khách hàng trai tuy nhiên tôi mong muốn anh ấy cần là kẻ hiếu hạnh và biết phương pháp đối xử với từng người!

Tôi cũng khá quan ngại nào là là biết đâu tôi bị kể từ chối, tôi và anh ấy không khớp tính nhau, nào là là lại “sớm nở tối tàn”…vv…. Nhưng rồi tôi đưa ra quyết định “thử yêu” một phen mang lại biết!

Có được vấn đề anh ấy sinh vào năm 1994, tôi ngay lập tức vấn đề ngay lập tức mang lại bà chị nhằm thăm hỏi dò thám tình hình, sau cùng tôi cũng mò mẫm rời khỏi blog của anh ý ấy. Tôi gửi câu nói. mời mọc kết các bạn và được anh ấy đồng ý ngay lập tức khi ấy. Coi như tôi tiếp tục thành công xuất sắc những bước đầu tiên, tôi cần được lấy không còn can đảm và mạnh mẽ nhằm bắt chuyện với anh ấy nữa. Trời ơi, phức tạp quá cút tổn thất. Tôi lại gọi mang lại nhỏ Linh mò mẫm sự trợ giúp tuy nhiên nó cũng khoanh tay và Hân cũng vậy, với lí bởi rất là chính đại quang minh tê liệt là: “Tôi toàn được bao nhiêu chàng nghiền chứ tôi sở hữu thích nghi trước lúc nào đâu tuy nhiên biết ngỏ câu nói. thế nào là.”

Lúc ấy tôi hiểu được, cần tự động bản thân tiến hành chiến dịch này thôi. Tôi sợ hãi rồi áy náy kinh sợ thật nhiều, rất rất nhiều…

Sáng công ty nhật hôm ấy trời mưa tầm tã, tôi đưa ra quyết định thưởng cho chính bản thân một bữa tiệc sáng sủa “sang mồm” – này đó là bánh cuốn thịt nướng – số ưa thích của tôi! Tôi tiếp tục cút ăn 1 mình vì như thế tôi biết nhị nhỏ các bạn tôi tiếp tục tận dụng tối đa cả buổi sớm công ty nhật chỉ nhằm ngủ và coi phim.

Tôi ăn vận thiệt rất đẹp (chỉ nhằm cút bữa sớm rồi về thôi), tô chút son nhằm bản thân phái nữ tính rộng lớn, nhập đầu tôi âm thầm nghĩ: “Biết đâu bản thân tiếp tục bắt gặp anh Quân một đợt tiếp nhữa nhỉ?”. Rồi tôi lại mỉm cười tủm tỉm với tâm trí ấy!

Đến quán bánh, tôi dựng xe cộ ngay lập tức cạnh cái Wave đen giòn, tôi sở hữu chút ngợ ngợ tuy nhiên chẳng ghi nhớ rời khỏi điều gì. Đường nhẵn như bôi mỡ, cho dù tiếp tục rất rất cẩn trọng tuy nhiên tôi vẫn… té loại rầm. Tôi ngượng tái mét mặt mày khi ấy. Dơ quá! Đau quá! Tôi mong muốn ai tê liệt hứng tôi lên đạt được không? Xung xung quanh tôi đơn thuần những ánh nhìn nhìn tôi tội nghiệp, rồi chúng ta phát biểu vài ba câu gì tê liệt trong những khi choáng ngợp tôi chẳng kịp nghe rời khỏi.

Bỗng sở hữu một cái gì tê liệt bế bổng tôi lên, à ko, là ai đó! Mọi ánh nhìn lại dồn không còn về tôi một đợt tiếp nhữa. Tôi sở hữu cảm hứng bản thân được cất cánh lên ko trung, lâu lắm rồi tôi ko được bế, chắc chắn là từ thời điểm ngày tôi học tập lớp một khi tuy nhiên u tôi sinh em bé! Ôi tôi quên cả lần đau rồi, “ai đó” bịa đặt tôi xuống ghế, tôi tưởng ngàng nhìn thấy là anh Quân. Tôi càng ngượng nghịu rộng lớn, vì sao anh ấy lại thấy tôi nhập cỗ dạng này chứ! Mắt tôi bâng khuâng vì như thế tôi tiếp tục nhằm tổn thất hình hình họa nhập đôi mắt anh ấy, vì như thế tôi ghi nhớ lại loại cú trượt “trời sắp” hồi nãy, vì như thế tôi lại thấy nhức, vì như thế tôi bị nước mưa bên dưới lối đen giòn ngòm tưới lên cả mặt mày, quần áo…

Anh Quân lấy giấy má vệ sinh những vết không sạch bên trên ăn mặc quần áo mang lại tôi, mang lại chỗ bị thương của tôi và cả bên trên khuôn mặt mày tôi nữa, anh ấy tiếp tục thấy tôi khóc, anh cuống quít ôm tôi nhập lòng. Tự nhiên tôi thấy bản thân được yên ủi và bản thân thiệt nhỏ bé! Nếu là kẻ thông thường, ngày thông thường, ai này mà ôm tôi thế này chắc hẳn tiếp tục ăn no đòn với tôi mất! Nhưng ngay lập tức thời điểm này phía trên, nghe đâu tôi chỉ cần phải có vậy thôi, rồi Quân nhẹ dịu buông tôi rời khỏi, lấy tay vệ sinh mặt hàng nước đôi mắt mang lại tôi và nói:

Xem thêm: vietsub love sick season 2

– Em sở hữu sao không? Anh fake em về căn nhà nhé! – Quân nữ tính căn vặn tôi, anh sở hữu hai con mắt thiệt rất đẹp, ánh nhìn anh rét, rồi anh mỉm cười…

– Em không vấn đề gì, em cảm ơn anh nhé! Em còn ko bữa sớm tuy nhiên, nhằm em cảm ơn anh vị bữa sáng sủa ni nhé! – Tôi mếu máo đáp lại.

Lúc ấy tôi mới mẻ kịp nhìn anh, ăn mặc quần áo cũng lấm lem vì như thế một vừa hai phải bế tôi, anh mỉm mỉm cười rồi gật đầu đồng ý. Anh hiền lành quá, nữ tính và ga-lăng, có lẽ rằng, tôi ko quí anh nữa, tôi yêu thương anh tổn thất rồi!

Bữa sáng sủa hôm ấy, tôi và anh thì thầm thiệt nhiều, tôi nhìn thấy, anh còn phấn chấn tính và vui nhộn nữa. Đúng kiểu mẫu người lí tưởng của tôi! Tôi ko tin cẩn nhập tình thương sét tiến công. Tôi từng nhận định rằng, nhị tình nhân nhau vì như thế sự đồng bộ nhập linh hồn qua chuyện một thời hạn lâu năm mò mẫm hiểu tuy nhiên tôi tiếp tục thay cho thay đổi trọn vẹn tâm trí khi tôi bắt gặp Quân!

Ngày hôm tê liệt tôi về bên với cỗ dạng nhếch nhác tuy nhiên trong tâm địa thì phơi bầy phới nở hoa. Tôi phấn chấn lắm. Tôi cút tắm và sẵn sàng lòng tin inbox với anh ấy thôi, tôi hợp lí bởi rồi này…

Nhưng tôi tắm xong xuôi thấy người mệt mỏi, nghe đâu tôi nhức nhối tổn thất rồi, tôi cần ngủ một giấc đã…

Đến khi tôi tỉnh dậy tiếp tục là 1 trong giờ chiều, trời ơi, tôi tiếp tục ngủ xuyên suốt năm giờ đồng hồ ngay lập tức, suôn sẻ mang lại tôi vì như thế cha mẹ cút công tác làm việc, còn nếu như không tôi đã biết thành một trận mắng rồi!

Tôi online và thấy sở hữu lời nhắn mới mẻ, là anh Quân! Tôi mừng rỡ coi ngay lập tức, may quá anh ấy đang dần online này…

“Em hứng rộng lớn chưa?”

“Em hứng rồi, tuy nhiên em đang được nóng bức, em về căn nhà rồi ngủ một mạch kể từ khi ấy cho tới giờ mới mẻ dậy, em còn ko cả nên ăn gì nữa, anh đang khiến gì đấy?”

“Anh sẵn sàng lên ngôi trường, đợi anh một chút ít nhé, à mang lại anh số điện thoại cảm ứng của em đi…”

“Để làm cái gi cơ? Sô em này: 09*********”

“Ok!”

Rồi anh ấy tổn thất bú kể từ khi ấy, tôi cũng chẳng hiểu nữa. Chợt chuông điện thoại cảm ứng tôi reo, tôi cũng chẳng buồn với tay lấy, vì như thế tôi rất rất mệt mỏi mà…

Sau chục phút chuông điện thoại cảm ứng lại reo phen hai… Tôi uể oải với lấy chiếc Smartphone, là số kỳ lạ sao?

– Alo, ai vậy ạ?

– Anh Quân phía trên, em biết anh một vừa hai phải gọi năng lượng điện mang lại em nhằm làm cái gi không?

– Em không… Tại em mệt mỏi quá, điện thoại cảm ứng không ở gần nên em lo ngại lấy. Sao thế anh?

– Anh căn vặn em đói ko anh mua sắm chút gì tê liệt mang lại em ăn…

Tôi tiếc hùi hụi, tôi ghét bỏ tính chây lười biếng của tôi là sở hữu nguyên nhân mà…

– Dạ vâng…

– Anh mua sắm mang lại em cháo và dung dịch cảm, anh treo bên dưới cửa ngõ đấy! Em xuống lấy tuy nhiên ăn mang lại rét. Chẳng biết em quí nên ăn gì nên anh cứ mua sắm cháo. Dù ko ngon thì cũng cố tuy nhiên ăn còn húp dung dịch. Bác sĩ tiếp tục ghi thục mạng lượng và cơ hội húp rồi, em chịu thương chịu khó húp cút. Xe cho tới rồi, anh lên ngôi trường đây!

– Vâng ạ!

Anh vội vàng tắt máy. Tôi lao như hạ cánh căn nhà lấy món ăn anh mua sắm, anh còn mua sắm cả băng gạc nữa… Anh chu đáo quá, tôi thực sự rất rất khó khăn trình diễn mô tả xúc cảm của tôi khi ấy! Chưa sở hữu người nam nhi nào là quan hoài cho tới tôi như thế, đương nhiên trừ phụ vương tôi ra! Tôi ăn không còn tô cháo anh mua sắm và húp dung dịch. Tôi thấy bản thân ngoan ngoãn ngoãn như 1 con cái mèo con cái vậy! Tôi đột nhiên chẳng mong muốn nhằm anh ra đi, tôi mong muốn anh ở trong nhà. Tôi mong muốn tối ni hò hẹn nhằm cảm ơn anh, tôi mong muốn ngửi mùi hương hương thơm bên trên áo anh thiệt lâu, tôi mong muốn phát biểu câu nói. cảm ơn cho tới anh và tôi mong muốn nói… Tôi yêu thương anh… Tôi chẳng biết quan hoài ấy giành riêng cho tôi sở hữu vì như thế quí tôi ko, hoặc đơn thuần loại đảm bảo chất lượng cộng đồng, với ai anh ấy cũng vậy…

Dù sao, tôi cũng cần được trực tiếp thắn với lòng bản thân, tôi suy nghĩ cảm hứng này là yêu! Tôi lấy máy nhắn tin cẩn mang lại anh vị toàn bộ lòng thật tâm và can đảm và mạnh mẽ tôi có!

“Em yêu thương anh. Anh hoàn toàn có thể yêu thương một quả đât như em được không?”

Lúc ấy tay tôi run rẩy lập cập, trong tâm địa tôi ngổn ngang đầy đủ loại xúc cảm. Rồi lời nhắn cho tới, kể từ anh Quân:

– Anh van lơn lỗi Trâm nhé!

Tôi ăn năn hận về loại lời nhắn ấy vô nằm trong, tôi cũng ko biết bản thân khóc vì như thế điều gì nữa, nhường nhịn như tôi tiếp tục quá hy vọng nhập câu vấn đáp của anh ý, tôi quá mong muốn mặt mày anh và để được anh chở che và quan hoài, siêng sóc… Tôi tuyệt vọng về bạn dạng thân ái, đúng ra tôi chớ thổ lộ như thế, có lẽ rằng tôi và anh Quân tiếp tục thực hiện các bạn, tôi vẫn được anh ấy quan hoài, được siêng soc như vậy! Tôi buồn, cảm hứng tình thương quãng đời đầu tuy nhiên buồn cho tới vậy sao?

Xem thêm: unit 8 speaking lop 12

“Anh van lơn lỗi vì như thế dối trá Trâm. Anh ko cần con cháu nước ngoài bà Tâm. Anh quí Trâm kể từ khi Trâm thuyết trình trước ngôi trường. Anh tiếp tục mò mẫm đầy đủ từng phương pháp để tiếp cận em. Vì anh quá quí em, cho tới sáng sủa ngày hôm nay, vô tình bắt gặp em ở cửa hàng bánh cuốn, thấy em như thế, anh tiếp tục thiệt sự rất rất mong muốn bảo đảm em, cho tới khi em ko cần thiết anh nữa. Thật phấn chấn vì như thế em tiếp tục yêu thương anh rồi. Câu vấn đáp của anh ý là anh cũng thế! Chúng bản thân yêu thương nhau nhé… Và anh là anh chúng ta của Hân. Yêu bạn bè tiếp tục thiệt thua kém lắm, anh chẳng bao nhiêu khi được về luật lệ, chẳng mặt mày em những thời điểm tiệc tùng. Nhưng anh tin cẩn, em tiếp tục cảm thông mang lại anh, cần không?”

Tôi gửi thanh lịch bất thần rồi niềm hạnh phúc, tôi lại khóc như 1 đứa trẻ… Tôi vấn đáp anh:

“Cảm ơn anh tiếp tục yêu thương được một người như em…”