doc truyen lenh xe xac full

Một tối mưa tuyết chan chứa trời!

Mặt khu đất như trở thành những mãnh trộn lê tiếp nối đuôi nhau nhau chớp ngời bên trên khoảng tầm nhiều năm độc đạo dẫn hít vô núi Võ Lăng. Gió bấc ào ào! Tuyết rơi lộp độp, tạo ra trở thành một tiếng động hãi hùng kỳ túng thiếu thân thiện vùng rừng già cả rẫy chan chứa loại yêu tinh độc. Núi Vô Lăng như mang trong mình 1 cái áo color tang, phủ bọc một tấm White toát, lừng lững thân thiện trời khuya.

Bạn đang xem: doc truyen lenh xe xac full

Giữa khi ê, chợt sở hữu một bóng đen thui bịt mặt mũi nhảy như cất cánh bên trên lớp tuyết bốc giá chỉ băng ngùn ngụt ? Trên sống lưng bóng ê khái niệm một chiếc quấn vải vóc khá nặng nề, cứ con quay nhanh chóng vô núi. Tới một điểm có tương đối nhiều gộp đá nhô đi ra chơm chớm, vượt lên lên rất cao chừng năm trượng, bóng đen thui chợt tạm dừng, rão cặp đôi mắt sáng sủa ngời qua loa nhị lỗ hở vuông vải vóc bịt mặt mũi để ý công cộng xung quanh bao nhiêu lượt, rồi nhấc bản thân lên ngoài chót đá, đôi khi hạ xuống một chiếc động đen thui thẳm. Tuy nhiên, với những người dân sở hữu công lực vẫn xem sét lối chuồn vô động một cơ hội dễ dàng và đơn giản. Bóng đen thui lột vuông vải vóc quấn kín tận đem tai nhằm lòi ra khuôn mặt của một chàng Thiếu niên tuyệt đẹp vời.

Thiếu niên xốc dòng sản phẩm túi vải vóc tóm điểm tay, chuồn trực tiếp vô động đá, vừa phải chứa chấp giờ đồng hồ gọi:

- Sư phụ !

Tuyệt nhiên ko nghe giờ đồng hồ đáp lại, Thiếu niên lẫm bẫm:

- Ồ, sao sở hữu sự lạ thường nầy?

Thốt đoạn, Thiếu niên chạy trực tiếp vô vô... Một cảnh hải hùng hình thành trước đôi mắt Thiếu niên, khiến cho chàng vô nằm trong sững bức, đứng thừ người như 1 pho tượng. Thì đi ra thân phụ dòng sản phẩm xác bị tiêu diệt tay chân đều bị chặt cụt phăng đang được phía trên vũng ngày tiết ngay gần thô ứ, bốc mùi tanh tanh hôi không dễ chịu tinh mô tả. Thiếu niên bị tiêu diệt lặng khắp cơ thể một chập lâu, mới nhất quăng quấn vải vóc chạy lại bế xốc dòng sản phẩm xác của một ông Lão tóc bạc phơ, khóc thãm thiết:

- Trời, Sư phụ ! Ai vẫn hạ độc thủ Sư phụ và nhị vị sư đôn đốc như vậy này?

Chàng vừa phải khóc vừa phải vạch áo ông lão tóc bạc, nhìn thấy từng thân thiện bản thân sở hữu toàn bộ chục bao nhiêu chỗ bị thương còn rỉ ngày tiết, và cụt không còn một chân mặt mũi. Đột nhiên, Thiếu niên xem sét toàn thân ông Lão lúc lắc động lên. Chàng kinh ngạc, tự động nhủ:

- Ồ, ko lẽ Sư phụ tao còn sống?

Thiếu niên trả tay sờ vô mạch môn, nghe còn hoi hóp tựa cơn gió máy nhẹ nhàng qua loa tấm che, chàng mừng thì thầm trong tâm địa, tuy nhiên không biết nên làm thế nào vì thế nội công chàng còn vượt lên thấp xoàng, ko thể sử dụng khí-chân-ngươn truyền sang trọng những huyệt đạo của ông Lão tóc bạc được. Thiếu niên cảm nhận thấy vô nằm trong tuyệt vọng, chàng chạy lại điểm nhị xác bị tiêu diệt ngay gần bên kia. Phơi bày trước đôi mắt chàng một hình hình họa rùng rợn. Thi thể của dòng sản phẩm nhị xác đầu bạc hoa râm, đều bị chặt cụt tay và nhị đùi nữa. Thiếu niên coi lại là nhị dòng sản phẩm xác vẫn giá buốt ngắt tự động khi nào, từng thân thiện bản thân dẫy chan chứa thương tích nhìn thực là kinh khủng làm thế nào. Thực đi ra, nhị ông Lão tóc hoa râm nầy vốn liếng vẫn tàn phế truất kể từ lâu, tuy nhiên ni lại bị thảm sát như vậy thì cũng đầy đủ biết quân địch gian ác, tàn bạo cho tới thế nào là rồi. Thiếu niên ứa lệ. Chàng ko ngờ vừa phải xuống núi mua sắm đồ ăn thức uống chẳng bao lâu trở lên trên, thì điểm trên đây vẫn ra mắt một thảm trở thành kinh khiếp nhường nhịn nầy.

Tất cả kí vãng chợt hiện tại về vô trí tuệ của chàng. Đời chàng thực là kỳ túng thiếu tựa như các sự kỳ túng thiếu của rừng già cả. Chàng ko biết phụ vương u là ai. Lúc nhỏ sinh sống trà trộn vô đám trẻ em ăn xin, từng đói đau đớn nhức thương. Cách năm năm về trước. Thiếu niên bị bọn nô bộc của một tay ác bá ngay gần núi Võ Lăng tiến công cho 1 trận thương tích từng thân thiện bản thân, ở hoi hóp bên trên vũng ngày tiết. Tình cờ, một ông Lão cụt tay, râu bạc phơ đi qua nhìn thấy ngay tắp lự cứu giúp chàng sinh sống dậy, rồi trả về núi Võ Lăng, đó là ông Lão đang được ở ngất nhưng mà chàng vừa phải gọi là Sư phụ. Ông Lão cụt tay căn vặn đi ra Thiếu niên ko mang tên nên mới nhất lấy theo gót bọn họ Dương của lão tao nhưng mà bịa mang đến chàng với thương hiệu là Chí-Tôn.

Từ ê, Ông Lão cụt tay tiếp thu thiếu hụt niên, tức là Chí Tôn thực hiện môn loại, truyền dạy dỗ võ thuật mang đến chàng. Hai lão già cả tóc hoa râm cũng ở vô hầm núi nhưng mà Sự phụ chàng thông thường gọi là Các đệ, hẳn xưa ê cũng chính là những tay quán tuyệt vô giới vũ lâm, vì vậy thông thường chỉ dạy dỗ chàng những thế chưởng khôn xiết độc ác. Sẵn nhờ một khối óc lanh lợi và 1 căn cốt cực độ, nên chẳng bao lâu Chí Tôn đang trở thành cao thủ vũ lâm khi tuổi tác hãy còn vượt lên trẻ em. Mặc mặc dù vậy, Chí Tôn vẫn vấp váp nên một trở lo ngại rộng lớn lao, là nội lực chàng còn non nớt, nên chưa tồn tại thể đạt được những dòng sản phẩm tuyệt đích trong những ngón võ cao diệu của Sư môn và nhị Sư đôn đốc của chàng truyền dạy dỗ được. Từ đấy cho đến lúc này, Chí Tôn chỉ ấp ủ tình thương của chàng trong tâm địa Sư phụ, sở hữu đôi lúc buồn vì thế thân thiện thế mờ mịt, chàng ngay tắp lự tìm hiểu mối cung cấp yên ủi điểm tổ tiên Lão. Nhưng giờ trên đây, cuộc thảm trở thành hãi hùng vẫn khử rơi rụng hẳn những mối cung cấp thân thiện yêu thương của chàng, đời chàng rồi trên đây tiếp tục trống không trãi, thê thảm.

Trong cơn vô vọng, chợt Chí Tôn nghe dường như phổ biến rên rỉ, chàng trở lại, thì thấy lão cụt tay vẫn sinh sống dậy. Chí Tôn mừng tinh mô tả, chàng chạy quay về, sắc mặt mũi tươi tỉnh hẳn lên:

- Sư phụ !

Lão cụt tay chứa chấp giọng khàn khàn:

- Chí Tôn...

Chí Tôn cúi xuống:

- Thưa Sư phụ, hiện tại vô người thấy đi ra thế nào?

Lão cụt tay đáp như gió máy thoảng:

- Ta chuẩn bị bị tiêu diệt... Chí Tôn... con cái hãy nghe...

Chí Tôn rớm nước mắt:

- Đừng phát biểu thế tránh việc Sư phụ ạ !

Nhưng lão cụt tay như ngất lên:

- Chí Tôn, con cái hãy nghe tao, chớ phát biểu gì ngoài ra, thời giờ chuẩn bị không còn rồi, tao không có gì sinh sống được lâu.

Chí Tôn thảm thiết:

- Tiểu loại đang được nghe trên đây, van nài Sự phụ dạy dỗ bảo.

Lão cụt tay tỏ vẽ ưng ý, lặng chuồn một chút ít rồi thều thào phát biểu.

- Từ xưa nay ni, thầy vẫn biết căn cốt môn loại rất hay, trăm năm ko thấy bên trên mặt mũi giang-hồ, thầy hằng ngóng con cái trở nên một kỳ nhân có một không hai vô mặt hàng ngũ vũ lâm ở sau đây, tuy nhiên trời già cả vượt lên cay nhiệt độ, trong những lúc thầy còn mãi với muôn nghìn sứ mênh ông chồng hóa học lên sống lưng, ko thể vẹn toàn, thì đành ôm hận lòng đất giá buốt kể từ trên đây...

- Thưa Sư phu...

- Môn loại hãy nghe mang đến rõ: so với thân thiện thế của con cái kể từ bấy ni tao cũng đã mất mức độ search, tuy nhiên không vấn đề gì tìm hiểu đi ra xuất xứ, vậy Khi tao bị tiêu diệt rồi, con cái hãy nên tự động phăng kí vãng đời con cái bên trên bước giang hồ nước, chắc chắn là trước sau gì rồi cũng đi ra khả năng chiếu sáng.

Mấy điều phát biểu vừa phải rồi của Lão cụt tay, khiên Chí Tôn càng thêm thắt đau xót mang đến thân thiện phận bản thân, chẳng biết ngày mai tiếp tục đi ra sao, chàng lặng lẽ cúi mặt mũi ko phát biểu gì cả.

Lão cụt tay ngừng lại, thở phì phả một chốc lát rồi tiếp:

- Có một điều bí mật vô cuộc sống con cái nhưng mà thầy đánh giá đi ra là mãnh Ngọc Khuyết hiện nay đang bên trên cổ con cái.

Chí Tôn cúi xuống nhìn mãnh Ngọc Khuyết, và nhìn Sự phụ. Trong Khi ê, Lão cụt tay lại nói:

- Ngọc Khuyết này còn có nhị mãnh gọi là Long-Phụng Song-Khuyết, con cái mới nhất chỉ mất phân nửa thương hiệu là Ngọc Khuyết, còn phân nửa ê là Phụng-Khuyết, lúc này con cái hãy đi tìm kiếm nó, vì thế nó sở hữu một quan hệ lớ lao vô đời con cái sau nầy.

Chí Tôn như người sinh sống vô giấc nằm mộng, chàng chuồn kể từ kinh ngạc nầy cho tới kinh ngạc không giống, vì thế xưa nay ni chàng đem nó điểm cổ tuy nhiên nào là sở hữu nắm rõ đi ra vấn đề kín đâu. Lão cụt tay ngầm vận lực vô phút ở đầu cuối, giọng Lão càng thêm thắt thểu não:

Xem thêm: Livescore - Cập nhật nhanh nhất kết quả tỷ số bóng đá trực tuyến

- Chí Tôn, kể từ xưa nay ni con cái sốn ở kề bên tao tuy nhiên con cái sở hữu hiểu tao là ai không?

Với vẻ mặt mũi ngờ ngạc, Chí Tôn đau xót đáp:

- Thưa Sự phụ, van nài mang đến con cái được biết?

- Ta đó là Cổ Đạo Nhiệt Trường Dương Chấn Hoàn, Bang công ty Cam Lộ, còn nhị vị Sư đôn đốc của con cái. một thương hiệu Thiết phán Quan Châu lập Đạo, và người ê Vân Lý Thanh Loan Kỳ Văn Quân, đều là những dị nhân bên trên mặt mũi giang hồ nước...

Tới trên đây, Dương Chấn Hoàn tức Lão cụt tay xúc động im re chuồn. Trong Khi Chí Tôn cũng ngơ ngẩn tâm trạng, vì thế từng nào lâu ni, chàng sinh sống mặt mũi Sư phụ chỉ biết thầy bản thân bọn họ Dương, chứ đâu rõ ràng tôi đã bắt gặp một quái quỷ nhân như vậy. Chập sau, trấn tỉnh lại ý thức, Chí Tôn lên tiếng:

- Thưa Sư phụ, hiện nay thầy vẫn tươi tắn thật nhiều, sao lại thốt đi ra những điều chẳng lành lặn như thế?

Dương Chấn Hoàn ko đáp lời nói của Chí Tôn nhưng mà chỉ bảo chàng:

- Chí Tôn, con cái hãy bước lại lỗ hổng vách đá đem những vật lại mang đến tao.

Chí Tôn ngay tắp lự vùng dậy đi đi lại lại vách đá lấy một cái vỏ hộp domain authority đen thui cho tới mang đến Dương chấn Hoàn.

Dương chấn Hoàn thì phào:

- Con hãy phanh hộ thầy.

Chí Tôn lẹ tay phanh cái vỏ hộp domain authority, thấy vô sở hữu một mãnh mộc đen thui vì thế bàn tay, chàng rất là kinh dị, chẳng hiểu tại vì sao một số vật vô độ quý hiếm như vậy nhưng mà Sư môn chàng lại cẩn trọng lấp liếm kỹ từng ấy lâu naỵ Dương chấn Hoàn chớp ngời nhị đôi mắt, tợ ngọn đèn sáng sủa rực lượt ở đầu cuối trước lúc tắt phụp, lão nói:

- Môn loại ạ ! trên đây chỉ là 1 mãnh mộc đen thui coi ko một chút ít độ quý hiếm, tuy nhiên cũng vì thế nó nhưng mà sở hữu cho tới nhị trăm môn loại Cam Lộ Bang vẫn Chịu đựng thãm tử.

Chí Tôn sững bức nhìn Dương chấn Hoàn ko hề chớp đôi mắt. Trong Khi Sư phụ chàng tiếp:

- Cách rộng lớn nhị mươi năm về trước bên trên Vọng Vân Phong, một hôm bất thình lình bị động đất sụp sụp đổ, tuy nhiên tao bắt gặp điều suôn sẻ nhặt được nhị mãnh "Ô Mộc chỉ Lục", bên trên nhị mãnh nầy sở hữu ghi năm thế chưởng vô cùng thời điểm túng thiếu... Một mãnh chép vì thế khẩu khuyết, còn mãnh ê thì chú những điều lý giải chưởng môn, nếu như học tập năm thế này sẽ nghiễm nhiên trở nên Nhất Nhân Thiên Ha...

Chí Tôn rúng động trong tâm địa, chàng ngây người như đang được trãi qua loa một niềm mơ ước kỳ ảo. Dương chấn Hoàn vẫn với tiếng nói tự động gió máy nhẹ:

- Nguyên Ô Mộc chỉ Lục trước xưa là của Tạ Thần Chữ Giang, một Đại kỳ nhân hàng đầu vô mặt hàng ngũ vũ lâm cơ hội khoảng tầm một trăm năm về trước, lão tao vẫn thu nhặt toàn bộ những ngón tuyệt diệu của những trường phái, rồi trở thành năm chưởng pháp vô địch nầy, xuyên suốt giang hồ nước không một ai chống nổi. Sao đấy, lão tao ghi năm chưởng pháp ấy vô nhị mãnh Ô Mộc chỉ Lục tao nhặt lấy còn chưa kịp luyện tập, thì thiếu hiểu biết nhiều sao dòng sản phẩm tin tưởng này lại lọt được vào tai bọn giang hồ nước. Thế rồi một tối ko trăng, sở hữu năm mươi cao thủ vô nhị đạo Hắc-Bạch bất thình lình độp nhập vô Bản Bang, thảm sát rộng lớn nhị trăm cao thủ, Sư phụ và toàn gia tám người đều ngộ nàn.

Ngừng lại một giây thở mệt mỏi, Dương Chấn Hoàn phát biểu vô giờ đồng hồ nấc:

- Ta bị chặt đứt một cánh tay từng thân thiện người bị chém chục bao nhiêu nhát, còn nhị vị Sư đôn đốc Kỳ văn Quân và Châu lập Đạo, kẻ gãy cụt nhị chân, người cộc cả nhị tay, bị tiêu diệt giấc bên trên điểm. May mắn làm thế nào tao và nhị vị Sư đôn đốc được Hoa Đà Ngô Tề Nhân hái dung dịch chuồn ngang cứu giúp sinh sống...

Chí Tôn lẩm bẩm:

- Hoa Đà Ngô Tề Nhân ! Thế còn Ô Mộc chỉ Lục thưa Sư phụ ?

- Ô Mộc chỉ Lục toàn bộ nhị mãnh như con cái vẫn biết, mãnh ghi điều giảng giải thì hiện nay con cái đang được cần thiết bên trên tay đấy, còn mãnh ê ghi khẩu khuyết, chẳng hiểu lúc này thất lạc điểm nào là thầy cũng ko được rõ ràng, sau đây con cái hãy tìn lấy vì thế nếu như rơi rụng chuồn một mãnh, mặc dù bậc Dị nhân cũng ko làm thế nào hiểu năm chưởng pháp kỳ lạ ê.

Nói tiếp đây, vô ánh nhìn Dương Chấn Hoàn như sở hữu mùng mây che phủ, Quái khách hàng nhắm lại dần dần...

Chí Tôn khiếp vượt lên gọi to:

- Sư phu...

Nhưng Dương Chấn Hoàn vẫn trợn đôi mắt lờ ngờ lên, dường như Quái khách hàng rất là vận chân khí ở đầu cuối, nhằm gượng gập trối trăn một điều gì còn chưa kịp phát biểu. Quái khách hàng khẻ mấp máy song môi... Chí Tôn hiểu ý ngay tắp lự kề sát tai vô mồm Quái khách hàng. Chàng chỉ nghe được mập mờ:

- Những quân địch Sư môn... đều phải có ghi vô... Huyết Hải Thâm Cừu... hiện tại ở... vô hốc... đá...

Sau một giờ đồng hồ nấc, Dương Chấn Hoàn nhắm nghiền nhị đôi mắt lại, bên trên khuôn mặt còn phảng phất hận rán. Cbí Tôn bị tiêu diệt lặng cả tâm trạng, chàng không hề khóc được nữa, ngồn nhìn thân phụ dòng sản phẩm xác bị tiêu diệt nhưng mà cứ mãi thẫn thờ. Gió tuyết thổi vô hầm đem theo gót từng lần giá buốt tê tái, Chí Tôn nghe buốt tận hồn. Không biết bao lâu thời hạn, Chí Tôn mới nhất kể từ từ vùng dậy, chàng ko khóc, nhưng mà chỉ day về phía hầm. Bổng kể từ vô tia đôi mắt Chí Tôn toé lửa hận thù địch, chàng đứng lặng một hồi lâu, rồu con quay nhanh chóng trở vô, tìm hiểu lại hốc đá. Đến điểm, Chí Tôn thò tay vô hốc đá lôi đi ra một chiếc túi vải vóc nhiều năm chừng một thước. Chàng liếc mắt nhìn vô. Một loại khả năng chiếu sáng lạnh giá ngời chớp bổng đập chát chúa vô đôi mắt Chí Tôn, thực hiện chàng giật thột ngấc lên, vô nằm trong kinh dị. Thì đi ra, vào trong túi vải vóc sở hữu một số vũ khí quái quỷ dị, một phía tương tự lưỡi dao sắc bén, còn mặt mũi ê thì hình răng cưa ngời lên tia chớp. Sững bức vô tích tắc, Chí Tôn lôi cây tranh bị ấy đi ra, thấy bên trên thân thiện sở hữu ghi tư chữ rợn người "... Tàn Chi Quái Đao".

Chí Tôn rúng động cả tinh thần, chàng lẩm bẩm:

- Tàn Chi Quái Đao !

Chí Tôn ngơ ngẩn một hồi, lại lần vào trong túi kéo ra một mãnh giấy má xếp và một cuốn sách nhỏ. Chàng dở mãnh giấy má, thì thấy sở hữu bao nhiêu dòng sản phẩm chữ: "Tàn Chi Quái Nhân, phụ thù địch tuyết hận. Nhất thức tam tuyệt, quỉ khíp thần kinh". Sau nhị câu ê, lại sở hữu những dòng sản phẩm chữ chi chít giảng giải cơ hội dùng cây "Tàn Chi Quái Đao", thực kỳ túng thiếu. Chí Tôn nhẩm chuồn nhẩm lại một thời gian, là vẫn hiểu thấu thân phụ thế võ thần khốc ấy rồi. Cho mặc dù một cao tay chân lực siêu tột cho tới bậc nào là, cũng chẳng làm thế nào bay ngoài tử vong hãi hùng vì thế kể từ lực vô hình dung của cây quái quỷ đao tạo nên.

Chí Tôn giắt cây Quái Đao vô bản thân, rồi lật cuốn sách nhỏ đi ra coi, thì thấy tức thì bên trên trang đầu sở hữu nhằm bảy chữ: "Huyết Hải Thâm Cừu Cam Lộ Bang". Sực lưu giữ khi nãy ngay gần buông bỏ tương đối thở ở đầu cuối, Dương chấn Hoàn sở hữu thuật rõ ràng mang đến chàng nghe cuộc thảm sát nhị trăm mạng người cơ hội rộng lớn nhị mươi năm về trước, Chí Tôn hiểu tức thì cuốn sách này vô cùng sở hữu tương tác, nên lẹ làng mạc lật trang cho tới...

Nhận tức thì tiên phong hàng đầu sở hữu ghi chữ tắt: Âm, Dương, Xú, Quái, Bà, Chí Tôn ngay tắp lự hiểu này đó là những quân địch rán độc địa nhất của Sư môn, chàng lật tiếp những trang cho tới thấy sở hữu toàn bộ rộng lớn nhị mươi người nữa, vô số sở hữu sáu người bị xóa. Chí Tôn vội vàng cuốn sách nhỏ lại cho vô túi, chàng quét tước đôi mắt nhìn qua loa xác bị tiêu diệt của Dương Chấn Hoàn và nhị Sư đôn đốc, ngọn lửa phẫn nộ bổng cháy mạnh mẽ trong tâm địa chàng. Chàng vô cùng oán hận qua loa hàm răng gặm chặt:

- Lũ ác nghiệt Ma, tao thề bồi giết mổ sạch sẽ bọn ngươi trả côn trùng Sư cừu!

Xem thêm: meme 1977 vlog

Qùi thụp xuống mặt mũi cạch Sư môn, rõ ràng nhị làn nước đôi mắt bên trên mặt mũi thầy, một khi thiệt lâu, Chí Tôn mới nhất vùng dậy, ngậm ngùi thốt:

- Sư phụ, vĩnh biệt...

Rồi chàng chuồn nhanh chóng đi ra cửa ngõ hầm nhấc bản thân ngoài bao nhiêu gộp đá chông chênh chạy hạ cánh núi thân thiện trận tuyết rơi ào ào...